Mẹ chồng muốn tôi và em chồng thụ tinh

0
478

Mẹ chồng muốn tôi và em chồng thụ tinh

Mẹ chồng muốn tôi và em chồng làm "chuyện ấy"… 

Khi tôi về làm dâu gia đình này thì chồng tôi đã qua một đời vợ rồi. Tôi ngoài ba mươi, vẫn chưa có chồng nên người ta mai mối cho tôi và anh ấy gặp nhau. Không phải tôi xấu hay hâm hấp gì nên chưa chịu lấy chồng. Chỉ là, tôi có chuyện buồn. 

Cách đây sáu năm, người yêu – chính xác là chồng cũ của tôi đột ngột qua đời vì một tai nạn giao thông. Anh mất sau khi lễ ăn hỏi đã diễn ra được khoảng một tuần và chúng tôi đã kịp ký vào giấy đăng ký kết hôn. Xét về mặt pháp luật, tôi là vợ hợp pháp của người chồng đã mất. Vậy nên sau khi anh mất, toàn bộ tài sản đứng tên anh ấy đều thuộc về tôi, tức là số cổ phần của anh ấy trong công ty đều toàn quyền sở hữu của tôi. Lẽ ra thì tôi bán đi cũng được, nhưng tôi không muốn để sự nghiệp của người đàn ông mình yêu rơi vào tay người khác. Vậy là tôi, được sự trợ giúp của bố mẹ anh ấy, trở thành chủ tịch hội đồng quản trị của một công ty lớn, tiếp tục lãnh đạo công ty ăn nên làm ra thêm 6 năm.
 
Tôi từ vị trí “con dâu hờ”, bây giờ được bố mẹ chồng cũ coi như con gái. Việc gì trong gia đình họ cũng ủy quyền quyết định cho tôi. Lo lắng thu xếp cho 3 đứa em dưới anh ấy như một người chị cả chứ không phải chị dâu. Sau 6 năm, cậu em tiếp theo của người chồng đã mất của tôi đủ vững vàng để chèo lái công ty, tôi quyết định nhường lại toàn bộ cho em ấy. Tôi chưa bao giờ đến với người chồng đã mất của tôi vì tiền hay cổ phần, nên bây giờ tôi cũng ra đi không mang theo gì hết. Bố mẹ chồng cũ – giờ đã coi tôi còn hơn con gái, đã khóc hết nước mắt khi tôi quyết định để lại và rời đi.
 
Họ chuyển nhượng cho tôi một số tiền rất lớn. Nhưng quả thực, đối với tôi, khi đã trải qua đủ thứ, cả sinh tử chia lìa, bỗng chốc đứng đầu một công ty quá lớn, với những sóng gió thương trường, bây giờ thứ tôi muốn không phải là tiền nữa. Tôi muốn có một gia đình, có con. Vậy nên nghe lời mai mối của bố mẹ đẻ, tôi gặp người chồng bây giờ. Một người đàn ông hiền lành, làm nghề dạy học với đồng lương công chức. Anh ấy tốt, khá nhỏ nhẹ trong cư xử. Với tôi, thế cũng đủ rồi.
 
Trước tôi, người chồng bây giờ có một đời vợ. Họ chia tay cũng vì suốt mấy năm liền họ không thể sinh con. Lỗi thuộc về người chồng hiện tại của , tôi – anh ấy vô sinh. Tôi biết chính xác điều này nhưng vẫn quyết định kết hôn. Bởi tôi cho rằng vợ chồng cứ sống với nhau có trách nhiệm, nghĩa tình là được.
 
Chuyện con cái thì có nhiều cách, y học cũng ngày càng phát triển. Tôi không thiếu tiền – như tôi đã nói, bố mẹ của chồng cũ chuyển nhượng cho tôi tiền tỷ, nên tôi có thể dùng tiền đó chạy chữa cho anh chồng hiện tại. Mà giả sử không chạy chữa được, tôi sẽ nuôi con nuôi, sẽ bắt đầu lại công việc kinh doanh để làm từ thiện. Như tôi đã nói, sinh tử chia ly, thương trường như chiến trường tôi trải qua rồi, giờ tôi chỉ cần bình yên thôi.
 
Nhưng mẹ chồng mới của tôi không muốn thế. Bà bảo, cuộc hôn nhân đầu tiên của con trai bà đổ vỡ đã làm bà đủ đau đớn rồi. Giờ bà muốn tôi tìm mọi cách để sinh con. Tôi đồng ý với bà, hứa sẽ chạy chữa nhiều nhất trong khả năng có thể. Nhưng bà bảo thôi, chạy chữa làm gì, gia đình bà cũng tìm đủ cách rồi mà có được đâu, vì chồng tôi không có tinh trùng. Bà đề nghị tôi thụ tinh nhân tạo bằng tinh trùng của… cậu em chồng. 
 
Chồng tôi có một cậu em chồng làm việc trong quân đội. Cậu ấy to cao, khỏe mạnh, trái hẳn với vẻ nhu mì nhỏ nhẹ của chồng tôi. Cậu ấy đã lấy vợ và có một cô con gái, khả năng sinh sản bình thường. Mẹ chồng tôi bảo, chúng tôi hãy đến gặp bác sĩ và nhờ họ thụ tinh bằng trứng của tôi và tinh trùng của cậu em chồng. Nếu làm được thế, bà ấy mang ơn tôi suốt đời.
 
Mẹ chồng muốn tôi và em chồng thụ tinh

Tôi muốn vợ chồng của em chồng tôi sinh thêm một cháu bé, rồi tôi sẽ xin cháu bé ấy để nuôi chứ bảo tôi và em chồng "làm chuyện ấy" thì không thể…
 
Tôi chưa từng gặp lời đề nghị nào éo le như thế bao giờ. Tôi giải thích rằng chuyện này rất không nên, khó xử cho cả hai phía. Làm vậy không khác gì loạn luân giữa chị dâu em chồng. Con tôi sinh ra sẽ là con của chú, và người nó gọi bằng cha thực chất là… bác ruột. Quả thực không nên chút nào.
 
Tôi và thím em dâu sẽ nhìn nhau ra sao khi không ai nói ra nhưng ai cũng biết rằng chồng của thím ấy với tôi… vừa thụ tinh với nhau!? Éo le và dở dang, chẳng ra làm sao cả. Tốt nhất là cứ để cho vợ chồng của em chồng tôi sinh thêm một cháu bé, rồi tôi sẽ xin cháu bé ấy để nuôi. Như thế, chuyện rất rõ ràng là hai bác nuôi con của chú thím, đằng nào cũng là con cháu trong họ nhà mình, mà vẫn đúng đạo lý, có trên có dưới.
 
Từ trước đến giờ, theo phong tục, những cặp vợ chồng chẳng may bị vô sinh vẫn có thể nhận con của anh em ruột thịt về nuôi, cho gọi là bố mẹ, thậm chí gọi là mẹ – bác, mọi việc vẫn hoàn toàn tốt đẹp. Coi như cả hai gia đình cùng chăm lo cho một đứa trẻ, được gọi là con chung. Có thể nhờ chính quyền địa phương xác nhận để làm thủ tục nhận con, để cam kết rõ ràng về quyền lợi và nghĩa vụ. Nếu làm được thế, thì lại là một chuyện tốt đẹp và nhân văn. Đằng này, cái chuyện thụ tinh nhân tạo giữa chị dâu – em chồng, tôi cảm thấy có gì “gợn gợn”.
 
Nhưng mẹ chồng tôi thì giãy nảy lên. Bà nhất định không nghe. Bà bảo làm thế khác gì đi nói cho cả thiên hạ biết là người chồng hiện tại của tôi vô sinh? Làm thế để sau này đứa trẻ đi học bị cả trường trêu chọc là “đồ con nuôi” à? Tôi giải thích hết lời, là xã hội hiện đại rồi, chuyện nuôi con nuôi không có gì là xấu, hơn nữa mình cũng có quyền giữ bí mật cho đứa trẻ… Thế nhưng mẹ chồng tôi nhất định khóc lóc gào hét lên, nhất định không đồng ý.
 
Tôi gặp cô em dâu, hai chị em ngồi với nhau trong một buổi chiều ngột ngạt. Thím ấy bảo, thôi thì tùy ông bà, tùy chị, chứ em không có ý kiến gì. Tôi thì cảm thấy không thể nào chấp nhận được chuyện này. Tôi thấy nó giả dối và vô luân vô cùng.
 
Bố mẹ đẻ của tôi và bố mẹ chồng cũ của tôi đều phản đối. Họ bảo, làm thế khác nào tôi và chú em chồng có dan díu với nhau? Làm thế khác gì chị dâu em chồng vụng trộm? Đằng nào cũng không phải con của chồng tôi thì để vợ chồng chú ấy sinh thêm một đứa con cho thật đàng hoàng rồi làm lễ nhận con nuôi, cho tử tế thì sao?
 
Tôi đang vô cùng bối rối. Mẹ chồng hiện tại của tôi bảo, tưởng tôi có ăn có học thế nào, tưởng tôi tử tế ra sao chứ bây giờ tôi đem nhà đẻ và cả nhà chồng cũ ra gây áp lực thế này thì thà vợ chồng tôi li dị. Bố mẹ chồng cũ của tôi nghe thấy thế cũng vô cùng bức xúc. Họ bảo, đã coi tôi là con gái từ lâu, nếu tôi đi lấy chồng bị áp bức thì họ thà đưa tôi về nhà họ, chăm sóc tiếp cho xong…
 
Chồng tôi thì hoàn toàn không có ý kiến gì. Anh vốn là người nhu nhược. Tôi phải làm sao bây giờ?
 
Hương Vân
(Theo Tuổi Trẻ Thủ Đô)